Lấy chồng liệt không có tân hôn, vợ kiên trì ngày nào...

Lấy chồng liệt không có tân hôn, vợ kiên trì ngày nào cũng cởi quần chồng ra làm đúng 1 việc và cái kết sốc 9 tháng sau

33
loading...

– Mẹ xin con đấy, con lấy nó đi con ạ. Bà ấy đã bảo là nếu con đồng ý về làm dâu thì bà ấy sẽ chi 300 triệu cho bố mày chữa bệnh.

– Nhưng anh ta ốm liệt 10 năm rồi, con lấy chồng nhưng khác gì là người ta mua ô sin về chăm con cho họ đâu.

– Nhưng bố con như thế, biết làm sao bây giờ. 1 bên là chồng, 1 bên là con mẹ cũng đau lòng lắm.

Cả đêm ấy Thảo không ngủ nổi vì mẹ nằm bên cạnh cứ thút thít khóc. Thi thoảng mẹ lại ra giường bố xem bố thế nào rồi lại quay vào buồng. Nếu không lấy anh ta thì bố Thảo sẽ chết, giờ chỉ có cô là có thể cứu bố được thôi.

Loading...

Sáng sớm hôm sau, với đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ, Thảo bảo với mẹ: “Con đồng ý cưới anh ta mẹ à, nhưng mẹ nhớ phải bắt bà ta đưa 1 nửa tiền ngay để còn đưa bố đi viện mẹ nhé. Mẹ Thảo rưng rưng nước mắt, có lẽ bà không ngờ được rằng Thảo lại quyết định nhanh tới vậy.

Ngay ngày hôm sau bố Thảo được đưa tới viện và 1 ngày sau khi ông lên bàn bổ thì cô về nhà chồng. Không xe hoa đưa đón, không áo cô dâu Thảo lẽo đẽo theo sau mẹ chồng, mẹ cô cũng không đưa đi được vì bận ở viện với bố. Có lẽ bà mẹ chồng cũng biết Thảo tủi thân và đang khóc nên bà động viên:

– Mẹ biết là thiệt thòi cho con, nhưng nếu con ngoan ngoãn thì nhà ta cũng không phụ lòng con đâu. Còn việc bố con con cứ yên tâm, nhà ta có người nhà ở bệnh viện, ông ấy sẽ được chăm sóc chu đáo sau mổ.

loading...

– Vâng ạ.

Thảo gạt nước mắt gật đầu. Đêm tân hôn có lẽ là đêm buồn nhất cuộc đời cô. Chồng nằm trơ trên giường không động đậy, Thảo nằm bên cạnh mà nước mắt cứ chảy. Cô mới 25 tuổi thôi… nếu không vì gia đình thì chắc chắn cô đã có 1 đêm tân hôn hạnh phúc và vô cùng ngọt ngào bên bạn trai 4 năm rồi.

Khóc tới tận 2 giờ sáng, mệt quá Thảo đành thiếp đi. Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy thì Thảo nhận được điện thoại của bạn trai: “Bỏ trốn với anh đi em, anh sẽ đưa em đi thật xa và làm lại từ đầu”. Thảo lúc đó tự dưng muốn bỏ trốn cùng người yêu, cả nhà chồng đã đi vắng chỉ có chồng liệt ở nhà thôi. Nhưng rồi đúng lúc Thảo định trèo cổng thì cô nhận được điện thoại của mẹ.

“Con ơi, tự dưng bố lại phải vào phòng cấp cứu, giờ đang phải nhờ nhà chồng con tìm bác sĩ tốt. Con đừng làm gì có lỗi với họ con nhé, kẻo bố con chết mất”. Thảo điếng người, cô biết mình không thể đi khỏi đây được rồi. Thảo đành tắt máy để người yêu không gọi được rồi quay vào trong nhà.

Kể từ sau hôm ấy Thảo không còn ý định bỏ trốn nữa mà ngày nào cô cũng cởi quần chồng ra rồi hì hục làm chuyện đó cả tiếng đồng hồ theo cách của mẹ chồng dạy. Cô biết thân phận mình giờ đúng là ô sin chăm chồng liệt rồi, có trốn cũng không được. Bố cô đã thoát khỏi cái chết và dần khỏe lại coi như sự sinh của cô cũng không uổng.

Nhà chồng nhờ người mua thuốc khắp nơi về sắc cho chồng Thảo uống còn cô thì chịu trách nhiệm xoa bóp đều đặn cho chồng. Nhiều khi thấy chồng cứ nằm trơ ra thì Thảo cũng nản nhưng biết làm gì bây giờ. Nhưng rồi 9 tháng sau đó, vào một buổi trưa, đang chuẩn bị cởi quần nắn bóp chân tay cho chồng như thường lệ thì bất ngờ Thảo thấy cẳng chân chồng rung lên bần bật trong quần. Thảo hét to lên:

– Chân anh cử động được rồi hả. Mẹ ơi chân chồng con cử động được rồi kìa

Mẹ chồng Thảo lao ngay vào, đúng là chồng Thảo đang co chân lên thật. Anh cười rất tươi còn mẹ chồng Thảo thì ôm chặt lấy con dâu mà khóc. “Nó cử động được thật rồi, vậy là nó có cơ hội bình phục thật rồi. Cảm ơn con, cảm ơn con”. 9 tháng trời nhờ Thảo miệt mài xoa bóp cho chồng thì giờ đây người chồng liệt 10 năm của cô đã dần bình phục.

2 tháng sau anh đã có thể ngồi dậy và sau gần 1 năm cưới nhau, vợ chồng Thảo đã có thể tân hôn. Hạnh phúc vỡ òa khi Thảo báo tin mình có bầu, giờ thì cô chuẩn bị đón đứa con trai sắp chào đời. Thảo được nhà chồng chiều chuộng hết mức, cứ tưởng lấy chồng liệt là đời coi như bỏ đi không ngờ giờ cô lại sung sướng thế này. Nếu ngày đó mà bỏ đi theo người yêu cũ thì chưa chắc bố cô đã được cứu, mà đời cô cũng sẽ lênh đênh không biết ra sao.

Webtretho

loading...
Loading...