Cái giá mà tôi phải trả để có một đứa con trai...

Cái giá mà tôi phải trả để có một đứa con trai cho nhà chồng

51
loading...

Hùng với Dung cưới nhau ngay sau khi cô vừa tốt nghiệp Đại học. Vì anh là con trưởng trong dòng họ nên bố mẹ thúc ép sinh con luôn, Dung cũng thuộc người “mắn” con nên sòn sòn chưa đến ba năm đã “nặn” ra hai nàng công chúa xinh như trong tranh.

Nhưng điều đó không làm Hùng và gia đình bên nhà anh hài lòng bởi vì thứ họ cần là một thằng cu để nối dõi tông đường.

Mẹ chồng Dung suốt ngày ra vào nhìn hai đứa cháu gái rồi ca cẩm, nhiếc móc con dâu:

– Mẹ mày đúng là cái loại đàn bà chỉ biết ăn, không biết đẻ.

Nghe mẹ chồng nói như vậy Dung tủi thân vô cùng. Nhiều đêm thức trắng nhìn hai con gái ngủ ngon lành mà lòng Dung đau nhói. Áp lực từ gia đình nhà chồng khiến Dung phát điên, cô đã quyết định “bằng giá nào cũng phải sinh được một đứa con trai”.

Loading...

Dung lên một kế hoạch thật khoa học, nhất nhất tuân thủ theo phác đồ của bác sỹ sản. Cô mua toàn rượu sâm, cả thuốc tráng dương về thúc ép chồng uống. Về phần mình, Dung dùng que canh trứng, rồi bơm nước muối các kiểu sao cho khả năng có con trai nhiều nhất.

Cuối cùng Dung cũng có bầu. Hai vợ chồng hồi hộp chờ đến tuần đến tháng để biết giới tính của con. Chọn một phòng khám tư, cô nằm lên bàn siêu âm, nín thở chờ đợi phán quyết của bác sỹ.

-… Tim thai khỏe! đồng minh với mẹ!

loading...

Cà Hùng và Dung đều choáng váng, hụt hẫng. Cô tụt khỏi giường bệnh và suýt ngã quỵ, nhưng Hùng không đỡ vợ mà bỏ ra ngoài hành lang hút thuốc.

Dung về nhà trong tình trạng tụt huyết áp, chân tay run lẩy bẩy bước lên cầu thang. Mẹ chồng đã đứng sẵn ở đó chờ.
– Thế nào, giải quyết xong chưa?

Dung ngước đôi mắt đau đớn nhìn mẹ chồng.
– Con… chưa…
– Con gái thì bỏ hết, bỏ hết.

Bị sức ép từ chồng và gia đình, Dung lại lê đến một phòng sản để giải quyết. Khi bác sỹ tiêm thuốc tê vào đùi, nước mắt của Dung nhỏ xuống, cô lại tưởng tượng ra khuôn mặt của đứa con trong bụng, xinh xắn, bụ bẫm, mắt tròn xoe đang nhìn mình cầu cứu, Dung cắn chặt răng, đau đớn đến tuyệt vọng.

Thời gian đó, cuộc sống của Dung trở nên bế tắc. Mẹ chồng lại tiếp tục bưng cho con dâu những bát thuốc cắt ở nhà một bà lang, ép cô uống cho bằng sạch.

Dung phát điên phát dại, cô lao ra đường, đi như một người mất hồn. Cô kiệt quệ, gục đầu vào bậc thềm của nhà ai đó. Có tiếng đàn ông loáng thoáng bên tai.
– Này cô, sao lại ngồi đây? Cô có sao không?

Người đàn ông đặt tay lên trán Dung thấy lạnh ngắt liền vội vã mở cửa dìu cô vào nhà, đặt nằm trên ghế sofa. Thấy người đàn ông ân cần dùng khăn ướt lau mặt cho mình, Dung ngượng ngùng đứng dậy. Định đi ra cửa.
– Cảm ơn chú!
– Khoan, cô vẫn còn mệt, uống một cốc nước mát này đã!

Dung uống hết cốc nước và nán lại trò chuyện. Được biết người đàn ông tên Lịch, đã hơn năm mươi tuổi. Từ ngày vợ mất, ông sống một mình nuôi con. Cậu con trai giờ đã lớn và đang du học ở nước ngoài.

Từ ngày biết ông, Dung thường xuyên qua lại, biếu ông khi thì mớ rau, lúc lại chai rượu. Ông cũng thông cảm cho hoàn cảnh của Dung nên hai người nói chuyện rất hợp. Một hôm, ông trầm ngâm báo cho cô biết.
– Chú sắp bán nhà rồi.
– Chú định chuyển đi sao?

Người đàn ông bỗng nắm lấy tay của Dung thật chặt.
– Vì con nên chú đã bán nhà để ra nước ngoài sống cùng nó. Dung ở lại sống cho tốt nhé!

Dung bỗng gục đầu vào vai ông, khóc nức nở. Thế là từ nay cô chẳng con ai để chia sẻ những nỗi buồn của mình. Người đàn ông xúc động, bất ngờ ôm choàng lấy Dung.
– Anh sẽ rất nhớ em.

Trong cơn bấn loạn, Dung đã ngã vào tay người đàn ông đáng tuổi cha chú mình.

Mấy ngày sau, ngôi nhà mà Dung thường lén lút lui tới đã đổi chủ. Mỗi lần đi ngang qua căn nhà đó cô cảm thấy hối lỗi vô cùng. Một tháng sau Dung lại mất kinh, cô chưa dám thông báo cho chồng vì cả tháng nay anh vắng nhà. Sợ Hùng sinh nghi nên đợi đến ngày biết được giới tính của con, cô mới gọi điện cho Hùng trong tâm trạng vừa mừng vừa lo.
– Con trai, anh ơi, chắc chắn một trăm phần trăm rồi!

Từ ngày biết Dung mang bầu con trai, cả nhà chồng coi cô như bà hoàng. Cô xin nghỉ luôn việc ở nhà dưỡng thai. Mẹ chồng chăm bẵm con dâu từng ly từng tý, bắt đi nhẹ nói khẽ, ăn những bát canh bổ to ú hụ.

Trước thái độ thay đổi chóng mặt của mẹ chồng, Dung chỉ biết cười nhạt, cay đắng chờ đợi đứa con mà cô đã đi xin ở ngoài chào đời.

Dung lâm bồn, sinh được một thằng cu đúng như mong ước của gia đình nhà chồng.
Mẹ chồng Dung sung sướng ôm cháu cưng nựng.
– Mẹ mày giỏi quá! Nhìn này, cái mắt, cái mũi, giống bố nó như đúc luôn!

Dung đau nhói, day dứt trong lòng.

Cái giá mà cô, gia đình nhà chồng phải trả cho việc quá thèm khát con trai là như thế này sao? Mẹ chồng cô suốt đời sẽ phải nhận vơ cháu của người khác là cháu mình. Còn Dung, cô sẽ sống trong lo sợ, dằn vặt, liệu bí mật này có giữ được suốt đời với chồng không?

webtretho.com

loading...
Loading...